XXI
Kìa! Người dấu yêu ơi, hãy rót đầy
Bận lòng gì quá khứ với mai đây
Ngày Mai ư? – Vì đâu, Mai có lẽ
Chỉ là Bảy ngàn năm Quá Khứ này.
XXII
Ồ, điều ta yêu, yêu nhất và tuyệt diệu
Là Thời Gian, Phận Số với Mùa Nho
Đôi ba lượt đà cùng nhau say khướt
Rồi ngơi nghỉ trong lặng lẽ thẩn thơ.
XXIII
Lũ chúng ta đà khoái lạc chốn trọ này
rồi cũng đi, Hè phủ hoa khắp chốn đây
Ta đều có ngày ngả lưng nơi thềm đất
Nằm xuống rồi, thành thềm lót cho ai đây?
XXIV
Nào, hãy tận hưởng những gì có thể
Rồi vùi chôn dưới cát bụi cũng thế
Cát bụi thành cát bụi cả mà thôi
Không Rượu, chẳng Ca, trọn một Kiếp về!
XXV
Như bao kẻ bận bịu bởi Hôm Nay
Và bao kẻ nhăm nhe đợi Mai Này
Nơi Tháp Tối vị Muezzin[1] vẫy gọi
“Lũ ngu kia! Phúc phần chẳng ở đây!”
[1] Muezzin là người chịu trách nhiệm gọi tín đồ đến cầu nguyện năm lần mỗi ngày. Đây là lời gọi (adhan) để nhắc nhở mọi người rằng đã đến giờ thực hiện các nghi lễ cầu nguyện theo lịch trình Hồi giáo.